Thế gian có chuyện lạ đời,
Trống gặp anh trống liền mời banh ra
Đôi khi trống khác người ta
Trống đưa cho mái banh ra ngoáy đều
Ngoáy xong rồi lại khều khều
Lim dim đôi mắt ra điều lên tiên
Có người ghiền ngoáy liên miên
Vài hôm lại ngoáy, đã ghiền thì thôi
Hỡi người quân tử đố ôi
Tui giải như thế có xuôi không nào?
