NHẪN - TÂM

Diễn đàn này để đăng những tin tức hoặc các bài báo. Xin ghi rõ nguồn gốc.

NHẪN - TÂM

Postby if on Tue Feb 09, 2010 4:36 am

Thứ Bảy tuần trước, do có vài việc liên quan đến giấy tờ nên thằng tui ghé UBND Phường để chứng thực sao y cái CMND. Mới 8h15 mà dân chúng ghé UBND đông thật, chẹp – dân thì đông, mà “đầy tớ nhân dân” thì chả thấy đâu – chỉ có mỗi chị gái ngồi lúi cúi sau cái bàn to đùng che hết gần khuôn mặt.

Thằng tui lò dọ hỏi:
- Em ơi, cho anh hỏi chứng thực sao y CMND ở đây đúng không?

“Đầy tớ nhân dân” chả buồn ngước mặt lên, lạnh lùng đáp:
- Anh chờ chút.

Rồi sau đó ngân giọng hướng vào cái phòng gần đó gào lên:
- Anh T ra làm sao y cho người ta kìa.

Thằng tui cứ đứng chờ. Đang đứng mà nghĩ nếu mình chịu khó tạo dáng thì cũng giống hòn vọng… thê chứ chẳng chơi. Đợi mòn mỏi chừng 5 phút, vẫn hổng thấy cái “anh T” gì đó xuất hiện. Chị gái có vẻ cũng khó chịu, lại tiếp tục gào lên điệp khúc cũ: “Anh T ra làm sao y kìa”…

5 phút tiếp tục trôi qua trong lặng lẽ của sự chờ và đợi. Sau khi mỏi mòn mòn mỏi thì cái “anh T” mới nhẹ nhàng lướt ra từ cái phòng đóng kín, miệng vẫn còn chóp chép cái gì đó ra vẻ còn thòm thèm. Chẹp, tôi nghĩ bụng rằng mình cũng mất lịch sự thật, gì đâu sớm tinh mơ mới có gần… 8h30 sáng mà đã làm phiền buổi ăn sáng của “đầy tớ” – lần sau chắc rút kinh nghiệm ghé lúc 11h để anh ấy cố làm nhanh cho xong để anh ấy còn đi ăn trưa. Vậy có phải tiện hơn không.


Với một dáng vẻ hết sức thướt tha, dịu dàng – anh í đặt cái hạ tọa xuống cái ghế nghe “phịch” một cái, dù đã hết sức nhẹ nhàng. Và với gương mặt hết sức là an lạc, anh í “nhẹ nhàng thỏ thẻ”:
- Làm gì?
- Dạ, tôi muốn chứng sao y cái CMND.
- Để đó đi.

Thấy chưa, người lớn nói chuyện là phải hết sức ngắn gọn, xúc tích – không lôi thôi, lếch thếch dài dòng kiểu dở hơi như tui. Sau khi để mấy cái tờ photo CMND trên bàn, thấy anh í có vẻ chả có gì gọi là đoái hoài đến, nên thằng tui lủi thủi xuống ghế ngồi và hát bài chờ đợi.

5 phút tiếp tục trôi qua, nhiều người cũng đến nộp sao y chứ chèn chèn hồ sơ họ vào, tôi cũng mặc kệ – lỡ chờ rồi, trễ tí chắc cũng chả chết thằng Tây nào (thằng Ta thì có). Chợt anh T có điện thoại, và vẫn với cái vẻ nhẹ nhàng, an lạc trong từng hơi thở – anh í từ tốn rút điện thoại ra, và bắt đầu tâm sự. Có vẻ là bạn gái anh í – vì nghe những lời âu yếm đùa giỡn của anh í mà thằng tui cảm thấy khả năng dịu dàng với phái nữ của mình kém quá. Anh í nói, anh í cười, có lúc cười khểnh, có lúc nhếch mép, có lúc cười hố hố – nhưng nói chung là cười.

Anh í nói lại về bộ phim tối qua xem ở MegaStar nó hấp dẫn thế lào (nhờ thế thằng tui biết luôn nội dung bộ phim đó – khỏi cần đi xem, đỡ tốn xiền). Rồi anh í đàm đạo qua về chương trình ăn chơi ngày Chủ Nhật, nghe đâu là: “ghé nhà anh đi, anh có cái này hay lắm cho mỗi mình em xem thôi” (trong đầu thằng tui lại nghĩ bậy).

Nói chuyện điện thoại chơi chơi vậy chứ 10 phút trôi qua. Với gương mặt đầy vẻ thỏa mãn, anh í tiếp tục xem xem cái gì đó bên dưới gầm bàn (đọc báo chăng). Sau khi chán chê, anh í mới bắt đầu lục hồ sơ ra và bắt đầu xử lý từ trên xuống (có nghĩa là thằng nộp đầu tiên như tui sẽ được giải quyết sau cùng). Mỗi cái hồ sơ anh í chăm chú coi coi, lâu lâu lại tự cười (anh này rất hay cười – chắc cười cũng hổng hiểu vì sao cười).

Đợi mãi không thấy đến mấy tờ photo CMND của mình, thằng tui cũng sốt ruột nên nhóm dậy rụt rè thưa chuyện:
- Anh xem giải quyết giúp em mấy cái CMND trước với, em nộp ngay từ đầu.
- Thì cứ đợi đi, có mấy tờ CMND mà cũng hối.

Lần này thì anh ấy nói dài hơn, nhưng dứt khoát và mạnh mẽ đúng chất đàn ông. Thằng tui lại tiu nghỉu quay về ngồi hát bài: chờ và đợi. Chắc thấy gương mặt chán chường của thằng tui nên một chú kế bên hỏi chuyện:
- Cậu mới đến đây lần đầu à?
- Dạ, cháu mới đến.
- Cậu cứ yên tâm… chờ đi. Ở đây mọi người… quen cả rồi. Nóng ruột cũng chẳng được gì đâu.

Lời nói này như ánh sáng soi rọi tâm trí đen tối của thằng tui. Lúc này tui mới có dịp quan sát xung quanh: không khí trong phòng đầy vẻ yên tịnh, không một lời ồn ào. Với cái không khí này mà mở thêm nhạc Mantra thì đảm bảo giống y chang cái Thiền đường cho mọi người tập Thiền. Có chú thì chăm chú đọc 2-3 tờ báo. Có bác thì đánh cờ tướng với người bạn. Có chị thì vừa chờ vừa lặt bó rau. Không một ai có vẻ gì hối hả, ngoại trừ tui.

Rảnh rỗi chờ đợi thằng tui nhìn quanh quất, thấy xa xa phía sau bức tường có một bức tranh thư pháp viết rõ to chữ NHẪN được lồng trong cái khung đen cực kỳ sang trọng.

Image
Chữ NHẪN

Trong giây phút đó, thằng tui lại ngộ ra nhiều điều…

Đấy, nhìn mà xem – biết bao nhiêu trường học, thầy cô giáo dạy chúng ta về chữ NHẪN mà có ai học được đâu. Vào chùa, vào nhà thờ cũng được các sư thầy, cha xứ dạy chữ NHẪN mà chúng ta cứ vâng vâng dạ dạ rồi quên tuốt. Nhiều người còn lập luận: “nhẫn nhịn” có nghĩa là: “nhẫn thì cứ nhẫn nhưng bố mày không nhịn” – hoặc “nhẫn nhục” là “nhẫn thì rất nhục“. Nói chung là chả có ai học được cái chữ nhẫn dù họ được nghe rao giảng rất nhiều.

Ấy thế mà ở đây, chỉ trong 1 cái phòng của UBND Phường vỏn vẹn vài m2 – mà mọi người đều học được chữ NHẪN một cách sâu sắc và tự nguyện nhất. Ai ai cũng lộ vẻ an lạc, thảnh thơi, tự tại – từ các quý vị “đầy tớ nhân dân” – cho đến nhân dân, ai cũng an an lạc lạc. Đâu dễ gì bình thường người ta làm được điều đó. Đức Khổng Lồ, à không – Khổng Tử cũng từng dạy: “Tiểu bất nhẫn, tất loạn đại mưu” (việc nhỏ mà không nhẫn được, thì việc lớn ắt sẽ hỏng)

Nếu nghĩ sâu xa thêm nữa theo lý nhà Phật, thì những quý vị trong UBND Phường đã thi hành được cái hạnh “bố thí pháp” – tức hạnh bố thí cao nhất trong những cái “bố thí tài > bố thí thân > bố thí pháp“. Bố thí pháp có nghĩa là giúp cho người khác cái phương pháp để họ nhận ra lẽ sống thực của cuộc đời. Các quý vị trong UBND đã giúp cho nhân dân cái pháp NHẪN cực kỳ thành công, mà đâu phải ai cũng làm được. Cuộc sống đôi khi chúng ta động loạn nhiều quá, nên lâu lâu phải chịu khó vào mấy nơi chuyên làm thủ tục hành chính để có dịp được học, được ôn lại, được thực hiện cái pháp NHẪN (hoặc thêm nhiều pháp khác mà tui chưa nhận ra).

Phải nói là công đức vô lượng…

Ấy thế mà nhiều người độc mồm độc miệng lại bảo: hành chính có nghĩa hành là chính chứ làm thì chả bao nhiêu. Đúng là cái nhìn nông cạn, hời hợt, non kém. Phải thấy là họ cố ý làm như vậy để hướng dẫn cho chúng sinh, à không, cho nhân dân tập làm quen với sự nhẫn nại, và giảm bớt cái động loạn quá đỗi đời thường. Trong cái giây phút chờ đợi mỏi mòn mọc râu mọc tóc đó, chúng ta mới có thời gian ngồi mà tự quán xét lại bản thân – mới chiêm nghiệm được nhiều điều hấp dẫn như cái mà thằng tui vừa thấy.

Image
Chữ TÂM

Lúc nào điều kiện cho phép, thằng tui hứa với bản thân là cố đặt thêm cái chữ TÂM cũng được viết bằng thư pháp để gửi tặng các nơi làm thủ tục hành chính cho dân.

Chẹp, chắc bạn nghĩ là tôi khuyên họ làm việc phải có tâm, cũng đúng – nhưng chưa đủ. Vì tâm họ đã có rồi! (tâm gì thì không biết).

Tôi chỉ nghĩ đơn giản là để ghép cho đủ ngữ nghĩa: “NHẪN – TÂM“.

Xin cảm ơn!

Diệu Âm Quán

st.
if
Hội Viên Trung Cấp
Hội Viên Trung Cấp
 
Posts: 178
Joined: Wed Aug 29, 2007 12:05 am
Location: Texas, US

Re: NHẪN - TÂM

Postby lientuti on Wed Feb 10, 2010 12:57 am

Làm việc như vầy thì tiến tới ... Xã Hội Chúa Ngục :thumbdown :thumbdown :thumbdown
lientuti
Lão Làng
Lão Làng
 
Posts: 1742
Joined: Tue May 27, 2008 4:58 pm


Return to TIN TỨC THỜI SỰ - LƯỢM LẶT ĐÓ ĐÂY

Who is online

Users browsing this forum: Google [Bot] and 1 guest